|
Một vụ án dân sự vô cùng đơn giản nhưng chính bởi có sự bao che, tiếp tay của các cơ quan thi hành tố tụng và chính quyền xã Vĩnh Ngọc- Đông Anh nên trở thành phức tạp. Qua đó, đã giúp cho bà Hoàng Thị Phòng (trú tại Phương Trạch- xã Vĩnh Ngọc- Đông Anh) “cướp trắng” ngôi nhà- mà bà đã bán cho người khác cách đây 18 năm về trước- một cách trái pháp luật…
Tòa thụ lý án trái luật...
Theo tìm hiểu của phóng viên, năm 1982 bà Hoàng Thị Phòng được Nhà nước cấp cho 216 m2 đất ở tại Phương Trạch- xã Vĩnh Ngọc- Đông Anh- Hà Nội. Năm 1992 bà xây dựng trên thửa đất một ngôi nhà 3 gian cấp 4. Tuy nhiên, do không còn nhu cầu về nhà ở, vì bà đã về sống chung với chồng “hờ” là ông Hoàng Văn Kích- người cùng thôn. Bởi vậy, bà Phòng đã đồng ý bán toàn bộ nhà và đất nói trên cho ông Lê Văn Hãn là người cùng thôn với giá là 25 triệu đồng.
Ngày 29/7/1994, ông Hãn đã trả đủ 25 triệu đồng cho bà Phòng. Hai bên đã ký kết vào giấy biên nhận tiền về việc mua bán nhà đất. Thế nhưng, phải đến ngày 5/9/1994 bà Phòng mới giao cho ông Hãn Giấy chuyển nhượng tài sản (GCNTS), trong giấy này diện tích chỉ có 120m2 và giá bán là 07 triệu đồng. Thấy vậy, ông Hãn yêu cầu bà Phòng viết lại GCNTS theo đúng với cam kết. Do đó, bà Phòng đã xin chứng nhận về việc mua bán tại UBND xã Vĩnh Ngọc nhưng diện tích và giá tiền thì bà Phòng tự sửa chữa...
Sau 10 năm sử dụng hợp pháp thửa đất nói trên. Năm 2004, ông Hãn bất ngờ nhận được tin bà Phòng tố cáo ông giả mạo giấy tờ chiếm đoạt 216m2 đất sang Cơ quan CSĐT Công an huyện Đông Anh. Tuy nhiên, nhận thấy việc mua bán của ông Hãn là ngay thẳng, Công an huyện Đông Anh đã khẳng định không có căn cứ để xử lý vụ việc theo pháp luật hình sự...
Để đạt được mục đích, bà Phòng còn đâm đơn khởi kiện ông Hãn sang TAND huyện Đông Anh. Vậy nhưng, khi bị các cơ quan pháp luật phát hiện việc mua bán nhà đất giữa bà và ông Hãn là có thật. Ngày 06/02/2007 bà Phòng đã thay đổi nội dung khởi kiện: Xin hủy Hợp đồng chuyển nhượng tài sản và đất ở lập ngày 05/09/1994 giữa bà và ông Hãn.
Rõ ràng, việc chuyển nhượng nhà đất nói trên đã hoàn tất, bên bán đã nhận đủ tiền, bên mua đã sử dụng ổn định, hợp pháp hàng chục năm qua. Vậy nhưng, hành vi “vu khống” của bà Phòng nhằm mục đích chiếm đoạt tài sản của người khác không những không bị xử lý hình sự thì lại được TAND huyện Đông Anh thụ lý vụ án một cách trái pháp luât.
… và tiếp tay cho “người vu khống” thắng kiện!
Như đã nêu ở trên, dù biết thời hiệu thụ lý “vụ án tranh chấp hợp đồng chuyển nhượng tài sản” giữa bà Phòng và ông Hãn đã hết hiệu lực, nhưng TAND huyện Đông Anh vẫn cố tình thụ lý và tuyên án cho “kẻ vu khống” thắng kiện. Cụ thể là, tại bản án số 13, ngày 26 và 29/06/2007 của TAND huyện Đông Anh đã tuyên với nội dung: ... hủy giấy nhượng bán tài sản ngày 05/09/1994 giữa bà Phòng và ông Hãn; buộc vợ chồng ông Hãn phải trả bà Phòng quyền sở hữu 3 gian nhà cấp 4 và quyền sử dụng 188m2 đất (diện tích đã bị thay đổi theo trích lục bản đồ)…; buộc bà Phòng phải trả cho ông Hãn số tiền là 917.309.000 đồng.
Trong khi, chiếu theo Điểm b- Tiểu mục 1.4 Nghị quyết số 02/2004/NQ-HĐTP ngày 10/8/2004 của Hội đồng Thẩm phán TANDTC. Thời hạn yêu cầu tòa tuyên bố giao dịch dân sự vô hiệu: “Đối với giao dịch dân sự được giao kết trước ngày 1/7/1996 thuộc trường hợp quy định tại khoản 2 và khoản 3 Điều 15 của Pháp lệnh Hợp đồng dân sự năm 1991 bao gồm: Hợp đồng dân sự vô hiệu do người chưa thành niên xác lập, thực hiện (do có vi phạm quy định tại khoản 2 và khoản 3 Điều 3 Pháp lệnh Hợp đồng dân sự năm 1991); do một bên bị nhầm lẫn về nội dung chủ yếu của hợp đồng; bị đe doạ hoặc bị lừa dối), thì thời hạn yêu cầu Toà án tuyên bố giao dịch dân sự vô hiệu theo quy định tại Điều 56 của Pháp lệnh Hợp đồng dân sự là ba năm, kể từ ngày giao dịch dân sự được xác lập. Hết thời hạn ba năm mà không có yêu cầu Toà án tuyên bố giao dịch dân sự vô hiệu, thì giao dịch dân sự đó được coi là có hiệu lực”. Như vậy, thời hạn để thụ lý vụ án và tuyên hủy HĐDS nói trên đã bị hết hạn vào ngày 05/09/1997.
Bức xúc trước hành vi “lạm quyền” của TAND huyện Đông Anh, ông Hãn đã có đơn kháng cáo. Tuy nhiên, tại Bản án phúc thẩm số 195 ngày 31/08/2007 của TAND TP.Hà Nội tuyên án cũng không có gì khác, ngoài việc buộc bà Phòng phải trả cho ông Hãn 1.132.887.100.
Cần phải nói thêm rằng, dù bản án phúc thẩm số 195 có hiệu lực ngay sau khi tòa tuyên án. Thế nhưng không hiểu sao, ngày 08/12/2010 (tức 3 năm 4 tháng sau) Chi cục THA huyện Đông Anh mới ra quyết định THA theo đơn yêu cầu. Mặt khác, trong khi cơ quan THA còn chưa kịp ban hành quyết định cưỡng chế theo bản án 195.
Ngày 22/04/2011 UBND xã Vĩnh Ngọc đã “mượn cớ” gia đình ông Hãn vi phạm trật tự xây dựng để rồi cùng với gia đình bà Phòng đập phá tan hoang ngôi nhà 3 gian cấp 4 được xây dựng từ năm 1992. Cùng thời điểm bà Phòng cũng cho người xây kín cổng cao tường chiếm giữ khu đất nói trên. Dư luận đang tự đặt câu hỏi: Hành vi hủy hoại tài sản của công dân một cách trái phép của UBND xã Vĩnh Ngọc và chiếm đoạt tài sản trái phép của bà Phòng sẽ phải chịu trách nhiệm gì trước pháp luật?
Để vụ việc sớm được làm sáng tỏ, dư luận rất cần sự chỉ đạo làm rõ từ phía TANDTC, VKSNDTC và UBND huyện Đông Anh trong vụ án này.
Theo Chí Tuyên
(Nhà báo & Công luận)